Đông Phương Lưu Ly khoanh chân ngồi trên giường, từ từ mở mắt. Khóe mắt nàng liếc nhìn Mạnh Khinh Chu đang ngồi xổm trồng hoa ngoài sân, thầm nghĩ:
"Từ khi có được tư chất đế phẩm cùng Chân Hoàng truyền thừa, tu vi của ta tiến triển cực nhanh. Nếu đổi lại là trước kia, với thực lực Triêu Huy cảnh sơ kỳ, ta tuyệt đối không thể nào phát hiện ra hai tên đại năng Triêu Huy cảnh hậu kỳ lén lút lẻn vào hoàng cung."
"Lúc này, ta đã đủ sức địch lại Triêu Huy cảnh hậu kỳ. Nếu giải khai cấm chế trong cơ thể, thậm chí có thể đánh một trận với Kình Thiên cảnh."
Ánh mắt Đông Phương Lưu Ly trở nên sắc bén. Nàng đứng thẳng dậy, đưa mắt nhìn quanh bốn phía.




